Cùng đọc truyện Yêu Không Lối Thoát của tác giả Tọa Nhất Ức tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website. Thể loại: Hiện đại, ngược luyến. Văn án. Tả Thừa Nghiêu chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ yêu một cô gái luôn đeo bám lấy mình không dứt. Bảy năm trước không, bảy năm sau cũng không. Thể loại: Hiện đại, ngược luyến. Tả Thừa Nghiêu chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ yêu một cô gái luôn đeo bám lấy mình không dứt. Bảy năm trước không, bảy năm sau cũng không. Nhưng một ngày kia, khi anh phát hiện mình đã yêu người mà mình ghét nhất thì tình yêu này chính là tử huyệt của anh. ***. Yêu Không Lối Thoát , chương 26 của tác giả Tọa Nhất Ức cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Yêu Không Lối Thoát - Tọa Nhất Ức - (Chương 63) - Tác giả Tọa Nhất Ức Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Giới thiệu truyện ngôn tình hấp dẫn này: Nữ chính là Giang Kiều lại vô tình có được cơ hội xuyên thành nữ phụ trong cuốn "Hào môn ân cừu ký". Cô trong truyện là đại tiểu thư của Giang gia, xinh đẹp lại được nuông chiều, nhưng thanh danh không tốt. Yêu Không Lối Thoát , chương 24 của tác giả Tọa Nhất Ức cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. EUacY. Tác giả Tọa Nhất ỨcThể loại Ngôn TìnhNguồn thái FULLSố chương 73Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Mà giờ đây bảy năm trôi qua, bà chủ của nhà họ Cao cũng sớm từ mẹ của Cao Ca đổi thành tiểu tam năm đó, Khưu An Khiết. Đừng nói là món đồ chơi, sợ rằng những vật thuộc sở hữu mẹ con Cao Ca cũng không còn sót lại... chút gì từ lâu!Ra nước ngoài bảy năm, thành phố này phát triển rất mạnh, đã có xe điện ngầm từ sân bay đến thành phố. Mà một mình ở nước ngoài nhiều năm như vậy, Cao Ca cũng thay đổi rất nhiều, đã có thể tự chăm sóc bản thân tốt, thuần thục ngồi bất cứ hệ thống giao thông công cộng nào, so với một Cao Ca hồi đó ra vào đều có tài xế riêng đưa đón, như là hai người khác nhanh chóng kéo hành lý, mua xong vé. Cao Ca vội vàng gọi điện thoại tìm quản lý Tầm xin giúp suất làm việc của quản lý rất cao, rất nhanh tìm đến một bác sĩ mập mạp, giống như như ông già Nô-en ta cẩn thận kiểm tra một phen, may mắn cũng không quá nghiêm trọng, không bị gãy xương, nhưng cũng không có thuốc gì có thể khiến Tả Thừa Nghiêu ngay lập tức khá lên, đề nghị phải nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng vài sĩ cười híp mắt, thoải mái nhìn bộ dáng gấp gáp của Cao Ca. “Cô gái, thả lỏng đi, chồng cô không có vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi một tuần là có thể “mạnh như rồng như hổ” rồi.”Thốt ra lời này, nhìn nét mặt Tả Thừa Nghiêu không có biểu cảm gì, Cao Ca lại cúi đầu, lúng túng nói “Anh ấy không phải chồng tôi.”“À, là bạn trai. Tóm lại cứ hưởng thụ kì nghỉ thật tốt đi. Được rồi, bánh nướng ở đây rất ngon, hai người có thể nếm thử.”Cao Ca muốn phủ nhận Tả Thừa Nghiêu cũng không phải là bạn trai của cô, nhưng lại không biết nói như thế nào? Nên giải thích quan hệ của hai người thế nào đây? Anh không phải là chồng của cô, cũng không phải bạn trai của cô, nhưng bọn họ lại ở cùng nhau, hôn nhau, lên giường. Thậm chí, cô còn vô cùng lo lắng khi anh bị chỉ coi như không nghe thấy câu “bạn trai” đấy, nói cảm ơn và tiễn bác sĩ ra ngoài đến khi quản lý thân thiết hỏi Cao Ca có muốn đem bữa trưa vào trong phòng hay không, Cao Ca gật đầu ngầm đồng ý, tùy ý gọi vài món, sau đó trở về người quay về phòng, trong lòng vẫn còn rối ngày vui vẻ làm cô hí hửng, bác sĩ vô ý nói một câu lại kéo cô trở về hiện là gì của cô đây? Giữa bọn họ được coi là gì chứ?Một trận trả thù, một hồi nhục lấy người nhà của cô để uy hiếp, ép buộc cô, làm cô trải qua những đau đớn cả đời cũng khó quên, nhưng anh cũng cứu cô từ trong tay Mạnh Dao…Anh lạnh lùng muốn cô phải chủ động lấy lòng anh, đả kích mạnh mẽ lòng tự tôn của cô, nhưng anh cũng từng ôm chặt lấy cô, trong đêm tối vỗ về cô…Anh dùng lợi ích dụ dỗ ba vứt bỏ cô, nhưng cũng chính anh nói cho cô biết, nếu như cô không muốn đi dự bữa tiệc cuối năm, anh sẽ giúp cô từ nói, anh ta ở cùng Cao Lạc Thi, nhưng cuối cùng anh cũng giải thích với nói, anh muốn cô phải lẻ loi, cô quạnh một mình, nhưng anh lại theo cô đi vui đùa trượt tuyết…Có đôi khi, Cao Ca cảm thấy mơ hồ, đây là trả thù, đơn giản chỉ là trả thù thôi sao?Phải chăng, Tả Thừa Nghiêu cũng không cứng rắn như mình nghĩ, dù chán ghét Cao Ca như thế, cũng có lúc, anh sẽ mềm lòng? Có lúc, anh sẽ dần dần buông bỏ thù hận và buông tha cho cô?Mà nếu như ngày đó thật sự đến, anh không hề hận cô, chán ghét cô, hoàn toàn buông tha cho cô… Cao Ca nghĩ tới đây, đáy lòng đột nhiên không khỏi đau xót… Cô sẽ cảm thấy vui vẻ sao? Có cảm giác giải thoát sao?Nếu như, khi giữa bọn họ ngay cả thù hận cũng không có, có phải tất cả mọi thứ cũng không có ý nghĩa nữa? Mà đó là mong muốn của cô sao?Không có gì cả, không có thù hận, không có tình yêu, từ nay về sau là người xa lạ…Cao Ca cảm thấy bản thân không có cách nào lý giải được mớ hỗn độn này, dứt khoát tiếp tục làm một con đà điểu, nghĩ không được thì đừng nghĩ nữa. Cho tới bây giờ, chuyện giữa cô và Tả Thừa Nghiêu không đến phiên cô phải suy nghĩ. Lúc trước, cô ỷ vào tình yêu với anh nên chỉ biết cắm đầu xông lên trước, cho đến khi đụng phải ngọn núi, thế giới của cô sụp đổ. Bây giờ, trải qua nhiều chuyện, cô vẫn thích anh được sao? Cô không có cách nào phủ định, cũng không muốn khẳng định. Đi được tới đâu thì hay tới đó. Chính như những lời mà cô nói với Cố Tư Nguyên Cô còn có cái gì để mất đây?Cô cùng anh, đi được bước nào hay bước đấy. Cô cũng chỉ có thể làm theo suy nghĩ lúc tinh thần Cao Ca đang hốt hoảng, Tả Thừa Nghiêu lại trước sau như một, bình tĩnh nằm ở trên giường. Giống như anh không hề bị thương, cũng không hề có chút cảm xúc nào với danh xưng “chồng” hoặc “bạn trai”.Trong lòng Cao Ca phấn chấn lại, không muốn làm hỏng bầu không khí “Hòa bình thân thiện” hai ngày nay giữa hai nửa trách cứ nói với anh “Bác sĩ nói ngày hôm qua chân anh đã bị thương, sao vẫn chịu đựng không nói, tối hôm qua vẫn…”Cao Ca không suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ nhất thời buột miệng thốt ra. Ở phương diện này, da mặt cô luôn rất mỏng, mạnh miệng nói được nửa câu xong cũng lại đem nửa câu sau nuốt vào. Nhưng cũng không cần nói đầy đủ, dù sao đi nữa, trong lòng hai người đều biết Thừa Nghiêu không bắt bẻ câu nói buột miệng của Cao Ca, anh nói một cách vô tư “Cũng không phải chuyện gì lớn, hôm qua cho rằng nhịn một chút là được rồi.”“Nào có ai bị thương vẫn cố nhịn, càng thêm nghiêm trọng rồi, làm sao bây giờ?”Tả Thừa Nghiêu cười cười. “Không cần ngạc nhiên, trước đây tôi bị thương còn nghiêm trọng hơn thế này nhiều, nếu như mỗi lần đều vội vã đi tìm bác sĩ, còn lấy đâu ra tiền ăn?”Cao Ca nhớ tới việc lúc trước anh ở trong căn phòng nhỏ và rách nát kia, anh kéo cô vào trong đó và nói một loạt về sự nghèo đói. Đối với nhận thức về nghèo khổ, cô chưa bao giờ hiểu hết có chút đau lòng nói “Thế nhưng bây giờ có tiền rồi, cần gì chứ?”“Thói quen thôi.”Cao Ca còn muốn nói thêm mấy câu, nhưng Tả Thừa Nghiêu đã chuyển đề tài “Được rồi, buổi trưa ăn gì? Em gọi đưa tới món gì?”Cao Ca há hốc miệng đáp, đột nhiên phát hiện ra, trước lúc quản lý hỏi cô, cô đang miên man suy nghĩ, sớm đã quên mất là mình đã gọi cái gì rồi. Vì vậy cô chỉ nói qua loa “Đưa tới anh sẽ biết, thân là một bệnh nhân, dưỡng bệnh cho tốt là được, hỏi nhiều như vậy làm gì.”Tả Thừa Nghiêu cười hờ một tiếng, dù sao đối với anh, buổi trưa ăn gì cũng không quan trọng là sau khi Cao Ca trả lời anh xong, giữa hai người lại tạm thời trầm lặng, nhất thời bầu không khí trong phòng có chút cứng thường, bọn họ cũng không hay trao đổi. Không trượt tuyết được nữa, đột nhiên bị vây hãm trong một căn phòng với nhau, bọn họ có thể làm gì, nói gì được đây?Ngày trước, bọn họ là cô nam quả nữ cùng ở trong một căn phòng, nếu không phải tranh cãi, gây lộn, thì cũng phải làm chuyện ân như bây giờ, không muốn cãi nhau, cũng không thích hợp cho việc vận động trên giường, hầu như chưa bao giờ có. Lẽ nào cứ ở trong phòng chống mắt nhìn nhau, nhìn núi tuyết mấy ngày sao?Tả Thừa Nghiêu có thể cũng hiểu được cảm giác kỳ quặc, không được tự nhiên, anh nói “Em tự đi ra ngoài trượt tuyết đi, chân của tôi chỉ bong gân một chút mà thôi, không cần em trông chừng.”Nhưng Cao Ca phủ định ngay. Bỏ qua những ân oán trước kia không nói làm gì, nếu hai người đã cùng đi, từ góc độ nào đó mà nói, cô không thể vô tình vô nghĩa bỏ lại anh một mình đi du ngoạn suy nghĩ một chút, sau đó lấy ipad ra, có hơi do dự nói “Nếu không… anh có muốn xem video với tôi không?”Thực ra trong phòng có TV lớn, khách sạn cũng cung cấp ipad, Tả Thừa Nghiêu vẫn mang theo máy tính của anh, hai người hoàn toàn có thể mạnh ai nấy chơi. Nhưng mấy ngày nay, hai người cùng vào cùng ra, Cao Ca vô tình ngầm thừa nhận hai người mặc định dính lấy Tả Thừa Nghiêu cũng không hề hay biết, vui vẻ đồng ý. “Được, em muốn xem cái gì?”“Tôi?” Cao Ca ngại ngùng nói “Tôi thích xem đều là những thứ tình cảm, hài hước, nhưng anh lại không có hứng thú. Anh là bệnh nhân, vẫn là chọn cái anh muốn xem đi.”Tả Thừa Nghiêu nhướn mày lên. “Cao Ca, tôi lặp lại lần nữa, mắt cá chân của tôi chỉ hơi bị thương mà thôi, toàn bộ những thứ khác đều rất khỏe mạnh, em lại muốn làm việc đó…”Trước khi anh nói ra càng nhiều, Cao Ca vội vàng ngăn cản. “Được, được, vậy xem thứ tôi thích đi.”Tả Thừa Nghiêu hài lòng vỗ nhẹ xuống giường, vào vị trí bên cạnh mình. “Qua đây, cùng tôi nằm trên giường đi. Cứ xem mấy thứ mà em hễ xem là cười đi.”“Có sao? Lúc tôi xem video có cười sao?”“Đúng vậy, lúc em ngủ cũng còn ngáy đấy, em cũng không biết sao?” Tả Thừa Nghiêu trêu ghẹo Ca oán trách lườm anh một cái, cô nghĩ, không thèm tính toán với người nghe lời Tả Thừa Nghiêu cùng nằm một chỗ. Anh đã xem “ngàn lần không ngờ tới” chưa? Được không?”“Chưa xem qua, em nói xem cái nào thì xem cái đó đi.”Tả Thừa Nghiêu tự nhiên vươn tay ôm Cao Ca vào trong ngực. Tuy rằng không phải lần đầu được anh ôm ấp, lúc bọn họ làm chuyện ân ái còn nhiều hơn thế này, nhưng vào thời khắc này, dường như đặc biệt ấm áp, giống như một đôi tình nhân chân chính, trong mùa đông giá rét cùng nhau quấn chăn xem những chương trình nhàm chán trên TV. Cao Ca cảm thấy ngay cả nhịp tim của mình cũng loạn mấy ở đây không quay về đi. Trên núi tuyết yên tĩnh, không có người quen biết, không có Mạnh Dao, không có Cao Thị, vào giờ phút này, bọn họ cùng nhau xem phim hài.“Ta là Vương Đại Chuy, ngàn lần không ngờ tới…”Mặc dù đã xem qua một hai lần, nhưng khi tiếng nói mang tính biểu trưng của Vương Đại Chuy xuất hiện, Cao Ca vẫn ngây ngốc cười liên xong mấy tập, Tả Thừa Nghiêu đưa ra một kết luận “Em rất dễ bị chọc cười.”“Không đúng, thực sự rất buồn cười mà, anh xem tập mới này, tập Vương Đại Chuy đùa yêu quái Tiểu Ngưu này. Nhìn dáng điệu kêu oang oang “Muốn chết muốn chết” thực sự rất buồn cười, anh không cảm thấy sao?”“Không cảm thấy, chỉ cảm thấy em thật sự rất dễ cười.”“Cái này không buồn cười vậy anh nghĩ phim gì mới buồn cười chứ?” Cao Ca không phục nói.“Tôi không cảm thấy phim gì buồn cười.”Đông Thành Tây Tựu, Đường Bá Hổ Điểm Thu Hương và bộ Thái, cũng không buồn cười ư?”“Tôi đều chưa xem qua.”“Cái gì? Tại sao anh có thể chưa xem qua những thứ này?”“Không có thời gian, không có hứng thú.”Cao Ca không thể tin, nói “Xem một bộ phim thì mất bao nhiêu thời gian chứ? Vậy mà cũng không có?”Tả Thừa Nghiêu giống như nhớ ra cái gì đó, đại khái là nhưng ký ức không mấy vui vẻ lúc anh còn nhỏ, anh mím chặt môi, không nói Ca nhận ra tậm trạng của anh trầm xuống, làm bộ khoe khoang nói “Chưa xem qua thì xem đi, vậy bây giờ chúng ta xem Đông Thành Tây Tựu đi, cực kỳ hài hước, tôi đảm bảo tuyệt đối không phải là tôi dễ cười.”…Bọn họ cứ quấn chăn nằm trong phòng ba ngày, xem đủ các loại video, thêm các loại phim hài kinh Ca còn quái đản dụ anh xem các thể loại phim tình cảm, cô chiếu những tập cuối cùng của bộ Sex and the city, háo sắc nói “Anh xem Mr. Big đẹp trai chưa. Lúc anh ta nói, không ai có thể kháng cự được.”Tả Thừa Nghiêu cũng mặc cô tác quái, cô đưa cái gì thì anh xem cái đó, ngay cả khi cô háo sắc vừa mới nói Jo In Seong thật đẹp trai, lại tiếp tục khen Hoắc Kiến Hoa đẹp trai không ai bằng, một giây sau lại hô lớn Ngô Diệc Phàm dáng vẻ quả thực mê đảo chúng sinh… anh cũng hoàn toàn dung túng, không có cười nhạo cô tinh thần phân Ca còn dụ anh chơi game, các loại trò chơi nhàm chán, ngay cả trò kim cương xếp hình…Tả Thừa Nghiêu cũng học được rất nhanh. Chỉ là lúc đầu Cao Ca giành chiến thắng mấy bàn, nhưng chẳng mấy chốc anh đã làm chủ, sau đó làm cho Cao Ca thua đến nỗi cô còn cảm thấy mình đúng là đầu người óc heo…***Đêm trước ngày rời khỏi núi tuyết, khuya lắm rồi, bọn họ cũng không đi không phải có chuyện gì cần làm, cũng không chơi cái gì, chỉ là không đi ngủ. Có lẽ là luyến Ca còn nhớ rõ hôm đó, ngoài cửa sổ ánh trăng đặc biệt sáng, rọi xuống khắp mặt đất, phảng phất giống như có linh tính vậy, có thể đem trái tim của con người gột rửa sạch họ cũng không tùy tiện lên tiếng, dường như sợ quấy rối khoảnh khắc yên tĩnh tuyệt đẹp một lúc lâu, có lẽ là sắp rời đi, trở lại cõi trần thế vẩn đục thuộc về bọn họ, ma xui quỷ khiến thế nào, Cao Ca hỏi “Tả Thừa Nghiêu, chúng ta trò chuyện đi.”“Được, em muốn nói chuyện gì?” Nội dung Tình duyên đô thị, 1 vs 1Số chương 57 chương + 2 ngoại truyệnConvert ngocquynh520; Raw Ốc Vui vẻEditor bồcônganhLương Cảnh Hành, anh đã lớn hơn em một giáp, còn muốn để em chờ nữa sao?Đại Thúc vănNhân vật chính Khương Từ, Lương Cảnh HànhPhối hợp diễn Trần Giác Phi, Hứa Tẫn HoanLời Editor Giới thiệu không chi tiết, vì thế mình mượn lời đề cử trên một wordpress Nữ chính giống như một bông hoa sen thanh lãnh đầy ngạo khí, lại tài hoa, vẽ tranh rất đẹp. Dù gia cảnh thất thế, gia đình không còn ai, bản thân chưa tốt nghiệp, nhưng cô nhất định không chịu cúi đầu, không nhận bất kì sự giúp đỡ vô duyên vô cớ nào. Ai dây vào cô đều không có kết quả tôt. Ví dụ như anh cháu trai của nam chính, lỡ đụng vào đầu tóc cô, trêu ghẹo cô vài câu liền bị cô cáo xâm hại, còn bản thân thì cạo trọc chính hơn nữ chính một giáp, ban đầu giúp nữ chính vì cha cô từng có ơn với anh, nhưng dần bị cái tính quật cường, xa lánh mọi người, cô đơn đến tội nghiệp của nữ chính thu tình của hai người trải qua nhiều sóng gió, muốn biết tiếp xin mời đọc truyện. Rate this post Audio Yêu Không Lối Thoát. Tác giảTọa Nhất Ức. Thể loạiNgôn Tình, Ngược. Giới thiệu Mà giờ đây bảy năm trôi qua, bà chủ của nhà họ Cao cũng sớm từ mẹ của Cao Ca đổi thành tiểu tam năm đó, Khưu An Khiết. Đừng nói là món đồ chơi, sợ rằng những vật thuộc sở hữu mẹ con Cao Ca cũng không còn sót lại chút gì từ lâu!Ra nước ngoài bảy năm, thành phố này phát triển rất mạnh, đã có xe điện ngầm từ sân bay đến thành phố. NguồnGreen House Novels Đánh giá từ 65 lượt Tả Thừa Nghiêu chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ yêu một cô gái luôn đeo bám lấy mình không năm trước không, bảy năm sau cũng một ngày kia, khi anh phát hiện mình đã yêu người mà mình ghét nhất thì tình yêu này chính là tử huyệt của anh.***Tả Thừa Nghiêu Dựa vào đâu mà em cảm thấy tôi sẽ tha cho em?Cao Ca Tôi biết tôi nợ anh, nợ Mạnh Dao, nhưng tôi cũng đã phải trả giá đắt rồi. Mẹ tôi đã mất, ba không cần tôi, danh dự của tôi bị hủy hoại từ bảy năm trước. Nếu như thế vẫn chưa đủ, vậy thì tính thêm một mạng người nữa. Tính mạng của con tôi, của con chúng ta, thế đã đủ chưa?Mời bạn đọc theo dõi tựa truyện ngôn tình – Yêu Không Lối Thoát. Với mong muốn đem lại nhiều cảm xúc chân thực và sâu sắc, truyện được dàn trải logic, với ngôn từ sâu sắc và nội dung được đào sâu, tác phẩm mang lại cho người đọc những tình huống khá gay cấn. Ngoài ra, cái kết được khép lại đầy bất ngờ và độc đáo, cùng đón chờ nhé.

truyen yeu khong loi thoat